Ảnh đại diện
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nghịch Tử Nhà phân tích
Đội tàu của hai bên tiến ra sông, sau đó duy trì khoảng cách hơn một trăm năm mươi bước chân.Lê Lợi ngồi trên đầu thuyền, bên cạnh là Bùi Quốc Hưng, sau lưng là ngọn soái kỳ thêu chữ “Lê” cao lớn. Tay hắn nắm lấy mạn thuyền, ánh mắt nhìn chằm chằm ra xa.Vì trận địa chấn độ giang hồi trước, phần lớn
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nguyễn Đông Thanh bèn hỏi:“Lời này là có ý gì?”“Cậu đánh giá quá thấp sức ảnh hưởng của hào cường địa phương, vậy thôi.”Nguyễn Trãi lắc đầu, vỗ vai gã.Trần Nguyên Hãn báo gia môn, hắn và Phạm Ngũ Thư bèn được hào cường địa phương che chở, đưa ngựa mời cơm, lo lót chuyện Lộ Dẫn. Qua các cửa ải, một đ
Ảnh đại diện
Trọng Hiếu Tác giả mới
Trọng Hiếu Tác giả mới
Có những nỗi đau không gào thét. Nó cứ âm ỉ chảy trong huyết quản, dai dẳng suốt cả một đời người. Với gia đình tôi ở Quảng Nam, đó là ba chữ: CYP27B1 – một mã gen lặn mà cả Rô lẫn Ry đều mang trong người.---1. HAI CHỮ “TRỌN ĐỜI” NẶNG NGÀN CÂNHai năm trước, ngày cầm kết quả chẩn đoán của Rô – lúc co
Ảnh đại diện
Mùa hè không chỉ có hoa phượng mà còn có HOA GẠO...Lão là 1 cây gạo già. Lão già đến nỗi ko nhớ mình bao nhiêu tuổi nữa rồi. Lão cũng không nhớ ai là người đã trồng lão. Lão chỉ nhớ mảnh đất nơi đây vẫn khô cằn như vậy từ ngày lão mới được trồng. Có lẽ đó là lý do mà nơi đây chỉ có mình lão bao năm
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nguyễn Đông Thanh nằm mơ...Hắn thấy Lê Lợi và Nguyễn Trãi.Hai người vẫn là bộ dáng thiếu niên đó, một người da ngăm đen, tóc ngắn, eo đeo gươm. Người còn lại mặt như trứng gà bóc, hai lông mày bạc trắng.Hai người bọn họ vẫn cưỡi ngựa, uống rượu ca hát, chạy đến Nghệ An hưởng ứng lời kêu gọi của Trần
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nguyễn Đông Thanh thở hắt ra, hỏi:“Phải không?”Trong mắt người đeo mặt nạ lóe lên một tia ngờ vực, nhưng tốc độ của canh tay thì không hề giảm xuống, trái lại càng nhanh thêm mấy phần.Hắn không đoán được sẽ có biến số gì phát sinh, nhưng chỉ cần hắn nhanh tay, giết chết Nguyễn Đông Thanh...Vậy thì k
Ảnh đại diện
Hương Vita Tác giả mới
Hương Vita Tác giả mới
Từ ngày mẹ mất, Tết với tôi chẳng còn vui nữa. Tôi cũng chẳng bao giờ tự vấn mình tại sao lại thế. Chỉ biết rằng, Tết có mẹ thì tôi chẳng buồn như khi mẹ đã không còn có thể bên cạnh tôi. Mẹ hiền lành, giàu đức hy sinh, còn tôi thì không thế. Nhiều lần, tôi nghĩ về mẹ và nghĩ về chính mình. Dù cuộc
Ảnh đại diện
Vy Xuan Tác giả mới
Vy Xuan Tác giả mới
Tôi sinh ra và lớn lên ở Thành phố Hồ Chí Minh. Bố mẹ tôi cũng vậy. Ông bà gốc Bắc, nhưng đã rời quê từ những năm ba mươi của thế kỷ trước, xuôi vào Nam lập nghiệp. Thành ra, tôi không có một miền quê xa xôi để mong ngóng mỗi dịp cuối năm. Thành phố này, với những con đường đầy khói xe và ánh đèn và
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nguyễn Đông Thanh gật đầu, lại nói:“Tưởng chuyện gì lớn, cậu Trãi cứ yên tâm. Lát nữa về doanh trại tôi sẽ kiếm cỏ non nhất, nước mát nhất, thêm mười con ngựa cái khỏe mạnh. Đảm bảo ngựa của cậu sướng như ngựa giời.”“Bá hộ nói vậy thì tôi yên tâm. Nhưng ngựa cái thì xin miễn cho. Nếu chẳng may ngựa
Ảnh đại diện
Năm đó, tháng 6 tôi vào Sài Gòn làm việc, được vài tháng thì Tết, tôi làm cho 1 công ty truyền thông, chuyên về bản quyền phim. Nhưng tôi thì mê marketing và quảng cáo hơn. Có điều rằng, ngày đó, để làm được việc trong những agency quảng cáo hàng đầu, tôi không chỉ phải học giỏi, mà còn thực sự
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Nhà phân tích
Nghịch Tử Nhà phân tích
Trần Ngỗi cười:“Ý ngươi nói vùng Hóa châu, Diễn châu có hổ phải không?”“Nơi ấy rừng thiêng nước độc, không có hổ dữ, ắt có yêu ma. Thánh thượng tuy là có mệnh trời chiếu cố, chư tà tránh lui, nhưng không thể không phòng.”Nguyễn Đông Thanh nói.Trần Ngỗi cười cười:“Ái khanh, mấy lời này của ái khanh e
Ảnh đại diện
Cao Phong Tác giả mới
Cao Phong Tác giả mới
Có những vật thể… không nên thức tỉnh.Ông Minh hiểu điều đó rõ hơn bất kỳ ai.Bốn mươi năm trước, khi ông mang chiếc la bàn đồng cổ ra khỏi một ngôi miếu đổ nát ở vùng núi Tây Bắc, một cụ già trong bản đã nói với ông bằng giọng rất thấp:“Thứ này không tìm đường. Nó tìm người.”Ông đã không tin.Cho đến
0%