Ảnh đại diện
Vy Xuan Tác giả mới
Vy Xuan Tác giả mới
TẬP 1: ĐỨA TRẺ RƠI TỪ BẦU TRỜINhiều năm trước khi chiến tranh xảy ra, làng Phù Đổng chỉ là một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng lúa trải dài như tấm thảm xanh bất tận. Người ta sống giản dị, sáng ra đồng, chiều về nhóm bếp, đêm nghe dế kêu ngoài bờ tre. Cho đến một đêm ... Đêm đó bầu trời khôn
Ảnh đại diện
Vy Xuan Tác giả mới
Vy Xuan Tác giả mới
MỜI BÀ CON CÔ BÁC ĐẾN VỚI MỘT SERIES TRUYỆN EM MỚI BỊA RA:Ai cũng từng nghe chuyện Thánh Gióng. Một cậu bé ba tuổi không nói không cười, bỗng đứng dậy đánh tan giặc Ân rồi cưỡi ngựa sắt bay lên trời.Nhưng… đã bao giờ bạn tự hỏi:Nếu câu chuyện ấy không phải thần thoại, mà là một sự kiện bị hiểu nhầm
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Chuyên gia
Nghịch Tử Chuyên gia
Trần Yên Chi chỉnh lại áo bào, mắt nhìn một lượt...Bá quan văn võ, lúc này đều dùng đủ các loại ánh mắt nhìn cô nàng.Có chờ mong, có hứa hẹn, có hăm dọa, cũng có khinh thường...Toàn bộ, Trần Yên Chi đều nhìn rõ mồn một.Cho dù cô nàng ra trận chém Lữ Nghị, dẫn đầu ba quân, đục xuyên qua vòng vây do t
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Chuyên gia
Nghịch Tử Chuyên gia
Hai bên tiếp tục bàn chuyện phong thưởng...Sau nửa canh giờ, các tướng sĩ lập công phần lớn đều đã được ban thưởng lụa tiền.Lương thực dư? Không được cấp...Binh quyền... Càng không cần nghĩ nhiều...Ruộng đất? Một tấc cũng không có.Trương Lôi Trương Chiến xuất thân sơn tặc, bấy giờ thấy được vàng lụa
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Chuyên gia
Nghịch Tử Chuyên gia
Đặng Tất là người đầu tiên bước lên.“Chúc mừng hành khiển thăng quan tiến tước, bệ hạ tuệ nhãn thức châu, phát hiện lương tài.”Ngừng một chốc, lão lại nói:“Mỗ từng nghe Trãi nói hành khiển có tài thiên lý nhãn, ngồi một chỗ biết hết anh hùng thiên hạ. Bây giờ đương lúc dùng người, việc bắc phạt lửa
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Chuyên gia
Nghịch Tử Chuyên gia
Nguyễn Quỹ nói:“Mỗ tự xưng Mộng Trang cư sĩ, sống mòn ở đời đến nay cũng sáu mươi cái mùa hoa nở hoa tàn. Thế nhưng hôm qua đọc chiến báo, mỗ nghĩ nát óc, bạc đầu cũng không đoán được thái học sinh rốt cuộc đã dùng lời vàng, ý ngọc nào mà có thể khuyên Thạnh lui binh.” Nguyễn Đông Thanh hít một
Ảnh đại diện
Viết Lợi Tác giả mới
Viết Lợi Tác giả mới
(Nguồn: Nguyễn An Tịnh (1996), Nguyễn An Ninh, tr. 133)
Ảnh đại diện
Phạm Hà Tác giả mới
Phạm Hà Tác giả mới
   Mùi vị ngọt ngào của Tết đã len lỏi vào tâm hồn những đứa trẻ như tôi từ hai tháng trước tết rồi. Trong ánh mắt ngây thơ đó kèm một suy nghĩ khó hiểu:Tại sao tết lại mang nỗi lo cho cả bố và mẹ?   Tôi thích Tết lắm, không phải chỉ vì được lì xì và ăn bánh kẹo, mà không khí củ
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Chuyên gia
Nghịch Tử Chuyên gia
Sáng hôm sau...Thời gian quả thật không vì người muốn mà chậm lại.Sau buổi ăn mừng thắng lợi, bình minh vẫn tới.Sáng, vua mở buổi chầu, triệu tập bách quan đến bàn việc công, đã thành cái lệ của thời đại Phong Kiến. Mặc dù chính sách vua ban có ra được khỏi kinh thành, phổ biến được hay không còn ph
Ảnh đại diện
Viết Lợi Tác giả mới
Viết Lợi Tác giả mới
Lịch sử là cái kho vô tận, thiêng liêng chứa đựng tài trí nghìn năm của dân tộc. Lịch sử là liều thuốc tiên đem lại, củng cố phát huy lòng tự hào dân tộc, biết rõ như vậy cho nên Phan Bội Châu viết “Tứ Hải Ngoại”, “Việt Nam Vong quốc sử”, cho nên Hồ Chí Minh từ núi rừng Việt Bắc lúc trong tay không
Ảnh đại diện
Kien Do Cộng tác viên
Kien Do Cộng tác viên
Chương 9:Một bàn lễ được bày biện đơn giản nhưng trang hoàng giữa cánh rừng hoang vu. Đồ cúng vốn chỉ dùng những thứ có sẵn. Ông Ba Cuốc có đi săn về được một con gà rừng để tế lễ. Mấy thứ như gạo nếp, khoai sắn thì Henry và Hiệp phải đóng giả làm thương nhân, len lỏi trong khu chợ lần trước để mua
Ảnh đại diện
Nghịch Tử Chuyên gia
Nghịch Tử Chuyên gia
Tối...Sương muối lắc rắc phủ xuống.Nguyễn Trãi chống gậy đi trong đêm, dưới ánh đèn lồng treo ngoài cổng phủ các nhà quan lai, một tầng sương trắng đã bám đầy trên cặp lông mày bạc phếch.Gã không đi nhanh...Chậm rãi, nhẹ nhàng, từng bước một...Gã đi như lướt, mấy lần thằng mõ đi ngang còn tưởng là t
0%