Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Sau lời chào xã giao ngắn gọn, anh chàng người máy liền đứng dậy và chậm rãi bước lại gần chiếc bàn họp đặt ở trung tâm. Anh nhấn nút trên bàn và đèn trong phòng bật sáng, hé lộ một gương mặt khôi ngô tuấn tú với mái tóc vàng đã được cắt tỉa gọn gàng. Hàng chân mày đậm, sống mũi cao cùng một ánh nhì
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Tuân muốn bắt chuyện với Valentina nhưng mãi không biết mở lời thế nào. Cả hai cứ thế im lặng bước đến thang máy được kết nối với tầng dưới. Phi thuyền ELE-SP006 có cấu trúc hai tầng riêng biệt. Tầng trên là khu vực sinh hoạt bao gồm phòng y tế, phòng ăn và hai phòng ngủ tách biệt dành riêng cho nam
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Cậu không bận thắc mắc thêm nữa mà lập tức bước thẳng vào trong buồng tắm. Thiết bị này bao gồm ba chức năng chính: xả nước, làm sạch nhanh và làm sạch sâu. Cậu nhấn nút khởi động chế độ làm sạch nhanh, và thiết bị liền thực hiện quy trình được lập trình sẵn bên trong hệ thống. Từng dòng nước, từng
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Lời xin lỗi lí nhí của Tuân đã được Valentina nghe rõ mồn một. Cô cũng không buồn giận với cậu làm gì. Dẫu sao, Tuân cũng không phải là một kẻ vô trách nhiệm hay một gã khờ chỉ biết đâm đầu đi tìm chỗ chết. Những gì xảy ra vào ngày hôm ấy đã đủ dạy cho cậu ta một bài học nhớ đời.“Mọi chuyện dù gì cũ
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ánh mắt Valentina thoáng đượm buồn. Cô muốn trách mắng Tuân vì hành vi khờ dại của cậu, nhưng từ ngữ cứ mãi không thể tuôn ra. Sự căng thẳng hai ngày vừa qua đè nặng lên tâm trí khiến tấm thân vốn gầy gò nay lại càng trở nên tiều tụy. Mọi thứ cứ dồn dập ập tới, chẳng để cho cô bé có lấy một giây phú
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Thế nhưng, chỉ vài giây sau đó, cánh tay bức xạ cuối cùng cũng đuổi kịp được con tàu. Bàn tay tử thần lướt nhẹ trên gò má Tuân khiến da mặt cậu loét ra và bong tróc. Cậu hét lên đầy đau đớn, giơ tay định che lấy mặt nhưng bị chiếc mũ bảo hộ cản lại. Cơn đau cứ thế ăn sâu vào từng tế bào và đục khoét
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
“Đây là cuộc gọi từ trung tâm điều khiển gửi đến phi hành đoàn trên phi thuyền ELE-SP006. Xin nhắc lại. Đây là cuộc gọi từ trung tâm điều khiển gửi đến phi hành đoàn trên phi thuyền ELE-SP006.”“ELE-SP006 đã nhận được tín hiệu. Xin tiếp tục.” Anh chàng lạ mặt trả lời.“Hiện tại, Mặt Trời đã nổ tung bở
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Cửa phụ bên hông phòng điều khiển đã được mở ra từ trước, và một ai đó mặc bộ đồ IEVA đang đứng chờ sẵn tại lối ra vào. Khuôn mặt người đó bị chiếc mũ bảo hộ che khuất, chỉ để lộ hai đốm sáng nhỏ màu hổ phách ở bên trong. Không nói không rằng, người này nhanh chóng kéo Tuân lên tàu và dẫn cậu vào tr
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
“Hộc… hộc… hộc…”Tiếng thở dốc vang vọng bên trong căn phòng. Không gian xung quanh im ắng lạ thường càng khiến cho Tuân nghe rõ hơn từng hơi thở dồn dập phả ra từ hai lá phổi của cậu. Tuân ngồi bật dậy, tim đập liên hồi, lồng ngực quặn thắt. Cảm giác hốt hoảng bủa vây tâm trí khiến toàn thân cậu ướt
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
“Cô xin lỗi vì không thể giúp mấy đứa có một cuộc sống tốt hơn, một cuộc sống của những đứa trẻ bình thường!”Rẹttt… rẹttt rẹttt.“Chạy đi! Chạy thật xa khỏi nơi đây! Tìm lấy một hành tinh mới… Phải sống! Mấy đứa nhất định phải sống!”Rẹttt… rẹttt rẹttt.“Mẹ… yêu con!”
Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên
Ronal Liuty Cộng tác viên
Nếu chỉ còn một phút trước khi Mặt Trời nổ tung và quét sạch toàn bộ nhân loại, bạn sẽ làm gì?Quỳ xuống cầu xin ơn trên ban một phép màu?Hay gào khóc, xót thương cho những điều dang dở?Hay đơn giản là thì thầm một lời thật lòng cuối cùng dành cho người bạn yêu thương nhất?Với nhân loại vào năm 2150,