Quả Cấm - Vệ tinh số 1.7

Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên

Cậu không bận thắc mắc thêm nữa mà lập tức bước thẳng vào trong buồng tắm. Thiết bị này bao gồm ba chức năng chính: xả nước, làm sạch nhanh và làm sạch sâu. Cậu nhấn nút khởi động chế độ làm sạch nhanh, và thiết bị liền thực hiện quy trình được lập trình sẵn bên trong hệ thống. Từng dòng nước, từng bọt khí mát lạnh lướt qua cơ thể, nhẹ nhàng cuốn trôi những dòng ký ức vẩn đục cứ mãi bám víu lấy nơi tâm trí.

Hoàn tất xong, Tuân nhanh chóng bước ra ngoài và mặc lên người bộ đồ vũ trụ IVA. Bộ đồ này ôm sát cơ thể như một lớp da thứ hai giúp cách nhiệt và ngăn các tia vũ trụ xuyên thấu vào trong gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của phi hành gia. Khi kết hợp với mũ bảo hộ chuyên dụng, IVA sẽ trở thành IEVA – một trang phục có thể sử dụng linh hoạt cả ở bên trong lẫn ở bên ngoài phi thuyền trong một khoảng thời gian tương đối.

Nhờ khả năng co giãn tuyệt vời cùng với lớp đệm khí êm nhẹ, IVA vừa mang lại cảm giác thoải mái khi vận động, vừa có khả năng bảo vệ tốt cho phi hành gia. Điều này giúp nó trở thành bộ đồ được rất nhiều người ưa chuộng khi tham gia vào các nhiệm vụ du hành không gian.

Sau khi mặc xong, Tuân khoác ngoài một chiếc áo hoodie mỏng, mặc thêm một chiếc quần đùi và xỏ vào chân đôi giày thể thao gọn nhẹ trước khi hít lấy một hơi thật sâu và ép bản thân phải nở nụ cười thật tươi trở lại.

“Mình phải sống. Nhất định phải sống.”

Cậu liếc nhìn chiếc đồng hồ nguyên tử được gắn trên cửa ra vào. Bây giờ đã là 18 giờ 05 phút tối ngày 03 tháng 03 năm 2150. Tất nhiên đây là giờ ở Trái Đất. L.A.B đã lấy mốc thời gian ở ngay kinh tuyến 0 độ, hay chính xác hơn là ở đài thiên văn Greenwich, Anh làm mốc thời gian chuẩn cho toàn bộ hoạt động trên phi thuyền.

“Ngoài vũ trụ thì liệu giờ giấc có còn quan trọng không ta?” Tuân thầm nghĩ, sau đó bước ra khỏi phòng.

Cánh cửa bật mở. Tuân đi về phía tay phải theo lời Valentina chỉ dẫn. Phòng y tế nằm ở tầng trên của phi thuyền, cùng bên với phòng ăn và đối diện là hai phòng ngủ của nam và nữ. Diện tích tầng này không quá lớn nên chỉ cần bước vài bước là đã có thể đi tới được những căn phòng còn lại. Cánh cửa nhà ăn tự động mở ra và bên trong Valentina đang ngồi tại bàn đợi sẵn. Trước mặt cô là hai túi thức ăn dạng lỏng đã được hâm nóng và một viên thuốc thực phẩm chức năng giúp cung cấp đầy đủ các loại vitamin còn thiếu. Khi nhìn thấy Tuân, cô liền đứng dậy và đỡ cậu ngồi vào ghế.

“Cậu cảm thấy đỡ hơn chưa? Việc đi lại không gặp khó khăn gì chứ?” Valentina hỏi.

“Chỉ gặp khó khăn một chút lúc ban đầu thôi. Giờ thì ổn hơn rồi.” Tuân trả lời.

Dạ dày trống rỗng suốt mấy ngày qua khiến Tuân lập tức ngấu nghiến mọi thứ đang có trên bàn. Ngay khi ăn xong, Valentina liền đứng dậy dọn dẹp rồi mau chóng dẫn cậu đến phòng điều khiển – nơi mà người đồng đội còn lại của họ đang chờ. Cả hai cứ thế im lặng bước đi mà không nói lấy với nhau một lời khiến bầu không khí bỗng dưng trở nên khó xử. Biết nhau đã ngần ấy năm, Tuân hiểu rằng tâm trí Valentina lúc này đang chất chứa rất nhiều cung bậc cảm xúc hỗn loạn. Hầu hết trong số đó là những lo lắng và áp lực mà cô nàng tự áp đặt lên bản thân mình.

Bản chất Valentina là một cô gái nhút nhát, yếu đuối và có cái nhìn tiêu cực đối với mọi việc xảy ra xung quanh. Những cuộc thí nghiệm tàn bạo đã khiến cô thu mình lại và tự tách biệt với những đứa trẻ khác. Không ai kết bạn với cô, và cũng chẳng ai để tâm đến một cô gái lập dị như thế.

Tất cả chỉ thay đổi kể từ ngày mà Tuân xuất hiện.

Nhờ vào sự nhiệt tình và tính cách lạc quan vô bờ bến của cậu, Valentina từ từ mở lòng mình ra và bộc lộ cảm xúc cá nhân nhiều hơn. Thế giới trong mắt cô khi ấy dần trở nên ngập tràn màu sắc. Cô đã bấu víu lấy Tuân như thể một người chết đuối vớ được cọc, như thể một con tàu lạc lối được ánh sáng từ ngọn hải đăng soi tỏ con đường.

Đối với cô, Tuân vừa là một người bạn, vừa là một người thân trong gia đình mà cô không thể đánh mất. Tuân cũng xem Valentina như một cô em gái bé bỏng mà bản thân hết mực yêu thương. Cậu luôn sẵn sàng đứng ra che chở mỗi khi cô bị bắt nạt, luôn kiên nhẫn ngồi lại động viên pha trò mỗi khi cô buồn. Cả hai cứ thế đối xử với nhau bằng mối tình thân giữa hai người anh em ruột thịt, cùng nhau trải qua một giai đoạn tuổi thơ dữ dội và cùng nắm tay nhau đi qua những căn hầm tăm tối nhất của cuộc đời.

Mọi chuyện tiếp đó diễn tiến quá nhanh. Chỉ trong một đêm, tất cả những gì từng quen thuộc với cả hai bỗng chốc hoàn toàn biến mất, và cuộc sống của họ thay đổi một cách chóng mặt. Mới ngày nào cả hai còn phải gồng mình chịu đựng những cơn đau tưởng chừng không có hồi kết, vậy mà giờ đây họ đã cùng nhau bước những bước chân đầu tiên đến phía ánh sáng ở cuối đường hầm.

Liệu sẽ có điều gì đón chờ họ ở nơi phát ra ánh sáng đó? Liệu nó sẽ dẫn cả hai đến một thảo nguyên tươi xanh mát lành hay lại là một đường hầm thâm sâu tăm tối khác? Chúng ta không ai có thể đoán định trước được những gì sẽ xảy ra trong tương lai.

adventure space opera action fantasy sci-tasy
Còn lại: 5