Quả Cấm - Vệ tinh số 1.1: Cơn ác mộng

Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên

“Hộc… hộc… hộc…”

Tiếng thở dốc vang vọng bên trong căn phòng. Không gian xung quanh im ắng lạ thường càng khiến cho Tuân nghe rõ hơn từng hơi thở dồn dập phả ra từ hai lá phổi của cậu. Tuân ngồi bật dậy, tim đập liên hồi, lồng ngực quặn thắt. Cảm giác hốt hoảng bủa vây tâm trí khiến toàn thân cậu ướt đẫm mồ hôi. Đôi bàn tay lạnh toát bấu chặt ga giường như muốn níu lấy một điểm tựa cứu cậu thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng đang lẩn khuất trong bóng tối, luôn chực chờ nhấn chìm cậu vào trong nỗi ám ảnh khôn nguôi.

Tuân vừa choàng tỉnh sau một cơn hôn mê dài. Ý thức lúc này đang bị lằn ranh giữa mơ và thực xé tan ra thành từng mảnh. Cậu giơ hai tay ôm lấy đầu, nước mắt cứ thế chực trào trên gương mặt xanh xao tái nhợt. Tâm trí liên tục tua đi tua lại những gì xuất hiện ở trong giấc mơ. Từ ánh mắt, giọng nói, cho tới quang cảnh hỗn loạn xảy ra khi ấy, tất cả lần lượt hiện ra và trôi chậm chạp ngay trước mắt hệt như đang ngồi xem một thước phim đen trắng của thời đại công nghệ cũ. Từng khung hình dần đẽo gọt tiềm thức cậu thành những tảng ký ức không thể xóa nhòa; vô cùng chân thực, nhưng mà cũng vô cùng đau đớn.

Cơ thể Tuân mơ hồ nhớ về cơn đau điên dại tựa như bị hàng triệu con giòi thay phiên nhau chui vào cắn xé, đến khi ý thức cậu bị bóng đêm dày đặc nuốt chửng thì chúng mới chịu buông tha. Từng đợt gai ốc nổi lên, cậu bất giác co người lại vòng hai tay tự ôm lấy mình. Trong cơn run rẩy, cánh cửa phòng đột nhiên bật mở. Ánh sáng từ ngoài hành lang hắt vào một bóng người gầy gò, nhỏ con. Đèn trong phòng lập tức bật lên chiếu sáng, và theo sau đó là âm thanh của một vật bằng kim loại rớt xuống sàn nhà, đánh thức tâm trí Tuân khỏi cơn u mê. Cậu còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị bóng người nhỏ con đó lao tới và húc vào bụng một cú đau điếng.

“Cậu tỉnh lại rồi, Tuna! Tớ mừng quá. Tớ cứ sợ là cậu sẽ không qua khỏi.” Nói đoạn, Valentina bắt đầu nghẹn giọng. Cô vừa nói vừa sụt sịt, khóe mắt đã có phần rưng rưng. “Anh người máy nói với tớ rằng cậu đã bình phục và sẽ mau chóng tỉnh dậy sớm thôi. Nhưng tớ… tớ sợ… lỡ cậu mà có mệnh hệ gì thì tớ…”

Valentina không kìm nén cảm xúc của mình được nữa. Cô nằm gục mặt xuống giường rồi ôm chặt lấy eo của Tuân oà khóc nức nở khiến cậu ta bối rối không hiểu chuyện gì hiện đang diễn ra. Ký ức về khoảng thời gian trước cơn hôn mê dần len lỏi quay trở lại, và bộ não cậu chậm rãi tháo gỡ mớ bòng bong ấy hệt như một người nghệ nhân đang tỉ mỉ khâu từng mũi kim để dệt nên khung cảnh tàn bạo của chốn địa ngục kinh hoàng.

***

Tất cả bắt đầu vào một ngày định mệnh. Khi Tuân đang nghỉ ngơi bên trong buồng nhộng sinh hóa và được các nhà khoa học theo dõi sát sao vì vừa thành công vượt qua được đợt thí nghiệm cuối cùng; thì bất chợt, cậu bị các nhân viên an ninh lôi ra khỏi bể trong tình trạng cơ thể ướt sũng và bị họ xách tay đi khi tâm trí còn đang mơ màng. Một điều gì đó nghiêm trọng xảy ra khiến tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, ánh đèn xoay chớp nháy liên tục, và không khí căng thẳng như thể mọi thứ sắp sửa nổ tung đến nơi. Thế nhưng, kỳ lạ thay, chẳng hiểu vì lý do gì mà những căn phòng khác bên khu nam vẫn im lìm đóng chặt cửa và nhốt tất cả mọi người ở lại bên trong. Duy chỉ có mình Tuân là bị bảo an cắp nách lôi đi một cách vô cùng khó coi như vậy.

Họ băng qua nhiều lớp cửa bảo mật – thứ mà bình thường vẫn luôn đóng kín và được canh gác cực kỳ nghiêm ngặt – để đến một dãy hành lang kính trong suốt. Tuân nhìn thấy bên ngoài là bãi đáp của rất nhiều phi thuyền không gian đủ chủng loại, và một khung cảnh hỗn loạn của những người đang giành giật nhau từng cơ hội để sống sót. Điểm cuối của dãy hành lang dẫn cậu tới một con tàu vũ trụ đang chờ đợi sẵn. Và tôi biết các bạn hiện đang nghĩ gì, nhưng các bạn đoán không sai đâu. Nơi mà cậu ta đang đứng lúc này chính là một cơ sở thí nghiệm được xây dựng bên ngoài Trái Đất, cụ thể là đặt tại Hỏa Tinh.

Toàn thân con tàu được phủ lên lớp sơn trắng muốt tựa một que kem sữa khổng lồ. Điều này giúp nó hạn chế khả năng hấp thụ ánh nắng Mặt Trời trong quá trình khởi phóng, đồng thời giúp giảm sốc nhiệt cho các hệ thống - thiết bị máy móc tân tiến ở bên trong. Tuân rất thích ăn kem, đặc biệt là kem sữa dừa, thế nhưng que kem này trông chẳng ngon miệng tẹo nào. Nó có phần đầu hơi dẹt và phình rộng ra hai bên như một con ếch đang phồng má. Phần đuôi thì được chia thành bốn phần, mỗi phần gắn một động cơ phụ trợ giúp tăng lực đẩy khi tàu cần bứt tốc thoát khỏi quỹ đạo. Toàn bộ phần đáy thì được gắn chặt vào một tên lửa khổng lồ, bên trong chứa đầy môi chất dạng lỏng chịu trách nhiệm đưa cả con tàu vượt khỏi lực hút của Hỏa Tinh và lao nhanh vào vùng không gian rộng lớn.

adventure space opera action fantasy sci-tasy
Còn lại: 5