Quả Cấm - Vệ tinh số 1.4

Ảnh đại diện
Ronal Liuty Cộng tác viên

Thế nhưng, chỉ vài giây sau đó, cánh tay bức xạ cuối cùng cũng đuổi kịp được con tàu. Bàn tay tử thần lướt nhẹ trên gò má Tuân khiến da mặt cậu loét ra và bong tróc. Cậu hét lên đầy đau đớn, giơ tay định che lấy mặt nhưng bị chiếc mũ bảo hộ cản lại. Cơn đau cứ thế ăn sâu vào từng tế bào và đục khoét từng sợi dây thần kinh. Chúng cắn xé, nhai nuốt cơ thể cậu hệt như bữa tiệc của những con giòi. Bộ đồ IEVA bắt đầu quá nhiệt và bốc cháy. Tuân giật phăng chiếc mũ bảo hộ ra rồi quăng nó sang một bên và nằm thụp xuống sàn tàu với hy vọng rằng điều này sẽ giúp tránh được các tia bức xạ đang chiếu qua ô cửa sổ, đồng thời lăn qua lăn lại để dập tắt đi ngọn lửa đang bốc cháy trên cơ thể mình.

Tuy nhiên, mọi thứ không hề diễn ra theo cách mà cậu mong muốn.

Những tia bức xạ mang bước sóng ngắn dễ dàng đi xuyên qua lớp cửa dày và chiếu trực tiếp vào lớp da thịt làm cơ thể cậu dần phồng rộp lên và lở loét. Cơn đau liên tục ập tới khiến cho cậu chỉ muốn ngất đi. Sau khi thấy việc mình làm tỏ ra không mấy hiệu quả, Tuân bật dậy, cố gắng chạy thật xa ra khỏi cánh cổng tử thần. Đầu óc cậu đau như búa bổ, mạch máu thì căng phồng lên và khắp gương mặt rỉ ra những dòng máu tươi. Thế nhưng cậu mặc kệ tất cả điều đó và tiếp tục bò lồm cồm về phía trước. Cậu biết cậu càng cách xa ra khỏi cánh cổng bao nhiêu thì cơ hội sống sót sẽ càng tăng lên bấy nhiêu. Còn những chuyện cỏn con vụn vặt khác, tính sau.

Thế rồi, phi thuyền tăng tốc đột ngột và hất văng Tuân quay ngược trở về vị trí ban đầu. Gia tốc ép cậu bẹp dí vào lớp cửa dày, khiến việc hô hấp trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Cơ thể cậu bị đóng khung lên cánh cổng chính trông không khác gì một bức tượng điêu khắc nổi tiếng thời kỳ Phục Hưng.

May mắn thay, mọi thứ chỉ kéo dài trong một khoảng thời gian rất ngắn. Cánh tay chết chóc giờ đã không thể chạm đến phi thuyền được nữa. Tuân rớt phịch xuống sàn rồi bò lê lết về hướng phòng EVA nằm ở gần đó và chui ngay vào bên trong. Cậu điều chỉnh môi trường về mức bình thường rồi bước tập tễnh lại gần buồng tắm tự động. Bàn tay quơ lấy quả cầu thời trang rỗng và dùng nó để hút bộ đồ bốc cháy ra khỏi người mình. Tuân xả vòi, rồi đắm chìm vào làn nước mát. Sự dễ chịu làm mí mắt cậu nặng trĩu. Đứng được một lúc lâu thì cậu kiệt sức rồi gục ngã xuống sàn tàu. Miệng thoi thóp thở, và mọi thứ trong tầm nhìn dần trở nên mờ nhạt đi.

***

Khi ký ức hoàn toàn quay trở lại, Tuân mới giật mình về những gì đã xảy ra. Cậu hốt hoảng sờ tay lên mặt để kiểm tra nhưng không cảm thấy vết sần sùi nào trên đó cả. Cậu tiếp tục giơ hai tay ra phía trước để nhìn rõ hơn, và một lần nữa bất ngờ vì tất cả vết phỏng rộp đều đã biến mất.

Khuôn mặt cậu toát lên vẻ bối rối. Cặp chân mày nhíu lại thể hiện rõ sự hoài nghi về bản thân mình. Phải chăng… những ký ức ban nãy đều chỉ là một giấc mơ?

Valentina lúc này đã ngồi hẳn dậy trên giường bệnh và giương đôi mắt hoen đỏ dõi theo từng cử chỉ kỳ lạ của Tuân. Phải đến khi ánh mắt cả hai vô tình chạm nhau, cậu mới nhận ra cô gái nhỏ nhắn đang ngồi trước mặt nãy giờ chính là cô bạn thân đã gắn bó với cậu từ thuở ấu thơ. Lập tức, Tuân vươn người sát lại gần, giang rộng đôi tay ôm chầm lấy cô. Cái ôm bất ngờ khiến Valentina hơi sững người lại một chút, nhưng sau đó cô liền dịu dàng đặt bàn tay xoa nhẹ lên tấm lưng cậu. Sự vỗ về từ cô bạn nhỏ làm nhịp tim Tuân dần được bình ổn trở lại. Đám mây đen quẩn quanh tâm trí bỗng chốc như được xua tan. Không gian xung quanh bừng lên muôn vàn tia nắng ấm áp. Và cơn run rẩy cũng nhanh chóng biến mất đi. Cảm giác ấy làm cậu nhớ lại những tháng ngày bình yên bên cạnh tiến sĩ Giáng Tiên. Dù cho khoảng thời gian đó đã hóa thành lớp tro tàn, nhưng chúng sẽ được lưu giữ mãi mãi như một hồi ức thật đẹp sâu bên trong trái tim này.

Valentina vừa xoa lưng Tuân, vừa thì thầm vào tai cậu một tông giọng nhỏ nhẹ đủ cho cả hai có thể nghe thấy:

“Cậu may mắn lắm đấy. Tớ nghe anh người máy nói rằng chỉ cần chậm một chút nữa thôi là tia bức xạ đã có thể giết chết cậu hệt như những gì nó đã làm với những người ở L.A.B rồi.”

Cô bé ngập ngừng một chút rồi tiếp tục, giọng vẫn nhỏ nhẹ:

“Lúc ấy, phi thuyền vừa kịp tiến vào cổng gia tốc và thoát khỏi tầm ảnh hưởng của vụ nổ Mặt Trời, cứu lấy cậu một bàn thua trông thấy. Anh người máy còn nói cậu may mắn sống sót được là nhờ cấu trúc cơ thể đã được cải tiến rất nhiều thông qua những cuộc thí nghiệm khác nhau, đặc biệt là sự hiện diện của các nanobot. Chính chúng đã giúp cậu vượt qua lằn ranh sinh tử và còn sống đến giờ phút này.”

adventure space opera action fantasy sci-tasy
Còn lại: 5