Lời xin lỗi lí nhí của Tuân đã được Valentina nghe rõ mồn một. Cô cũng không buồn giận với cậu làm gì. Dẫu sao, Tuân cũng không phải là một kẻ vô trách nhiệm hay một gã khờ chỉ biết đâm đầu đi tìm chỗ chết. Những gì xảy ra vào ngày hôm ấy đã đủ dạy cho cậu ta một bài học nhớ đời.
“Mọi chuyện dù gì cũng đã qua rồi. Đừng dằn vặt bản thân mình nữa. Việc cậu còn sống và bình an như bây giờ coi như cũng là một điều may mắn.”
Cô hít vào một hơi thật sâu, rũ bỏ trạng thái ủ dột trên gương mặt:
“Hiện tại thì cường độ bức xạ đã suy giảm đáng kể và tụi mình đang trên đường bay tới vệ tinh Titan của Sao Thổ. Tớ nghe nói phi thuyền này chỉ được thiết kế để trốn thoát khẩn cấp mà thôi, còn phi thuyền chính thì hiện đang đậu ở Titan cơ. Đấy là lý do vì sao mà tụi mình sẽ cần phải tới đó trước.”
Valentina im lặng. Cô khẽ quơ tay về hướng cốc nước đặt ở trên bàn. Chiếc cốc liền bay lên cao, lơ lửng trong không trung như bị một lực vô hình kéo đi, sau đó nhẹ nhàng hạ cánh vào lòng bàn tay Tuân đang chìa ra đón lấy nó.
“Cậu uống nước đi, rồi còn tắm rửa thay đồ nữa. Người cậu hôi như cú rồi đấy. Còn gì thắc mắc thì lát nữa hẵng hỏi anh người máy sau. Chắc cậu có thể tự làm mọi thứ một mình rồi nhỉ?”
Tuân gật đầu. Cậu vốn có một thể trạng hơn người nên Valentina hoàn toàn yên tâm khi để cậu ở lại tự mình chăm sóc bản thân. Cậu đưa ly nước lên miệng và nốc cạn trong một hơi. Dòng nước mát chảy xuống cổ họng, trôi dọc thực quản rồi rơi tõm xuống cái đáy dạ dày trống rỗng khiến nó kêu lên một tràng âm thanh ọc ọc rõ to.
Valentina mỉm cười, đứng dậy cầm theo cốc nước mà Tuân vừa uống rồi ân cần dặn dò:
“Chắc hẳn cậu đói lắm rồi. Tắm rửa nhanh nhanh rồi còn đi đến phòng ăn nhé. Tớ sẽ qua đó trước để hâm lại một ít đồ ăn. Cậu chỉ cần bước ra khỏi phòng, rẽ tay phải và đi một xíu là tới. Nhớ là phải đi cẩn thận đấy, cậu chỉ vừa mới hồi phục lại mà thôi.”
Nói xong, Valentina tiến đến chỗ chậu nước mà cô đã vô tình đánh rơi tại lối ra vào. Cô định lau người cho Tuân, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cậu tỉnh dậy sau cơn hôn mê đã khiến cô bất ngờ đánh rơi cái chậu trên tay xuống sàn và làm cho nước bên trong bắn văng tung tóe. Giờ đây, ngay ngưỡng cửa là một đống chất lỏng bầy hầy.
Cô hít một hơi. Đôi bàn tay mảnh mai khẽ đung đưa về phía trước, nhẹ nhàng như một người nhạc trưởng đang chỉ huy dàn nhạc giao hưởng tấu lên những khúc nhạc du dương êm đềm. Các tia nước vương vãi khắp nơi từ từ tụ lại thành một vũng lớn rồi ngoan ngoãn chảy ngược trở lại vào bên trong chậu. Chiếc khăn bông khẽ lau đi vài vệt nước còn sót lại trước khi cả chậu và khăn cùng bay về tay Valentina.
Tuân ngồi trên giường, lặng lẽ chiêm ngưỡng mọi chuyện xảy ra với ánh mắt đầy ngưỡng mộ hệt như cái lần đầu tiên cậu nhìn thấy điều đó ở hành lang phòng ăn ngày hôm ấy. Chính khả năng này – cùng một vài tố chất khác – đã giúp Valentina được lựa chọn để trở thành một trong ba người sống sót cuối cùng của nền văn minh nhân loại.
Dọn dẹp xong xuôi, Valentina ngoái lại nhìn Tuân lần cuối trước khi quay người bước ra khỏi phòng. Cậu mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt cô bạn nhỏ, rồi ngồi bần thần tại chỗ mất một lúc, hít hít ngửi ngửi thử xem cơ thể có hôi thiệt không, sau đó mới quyết định đứng dậy đi tắm.
Nhằm thuận tiện cho việc vệ sinh cơ thể, các kỹ sư đã cho lắp đặt rất nhiều hệ thống buồng tắm tự động bên trong phi thuyền. Mẫu mã ở đây không khác mấy so với loại ở L.A.B nên phi hành đoàn cũng dễ dàng biết cách sử dụng. Ngẫm lại thì, nếu trong phòng EVA hôm đó mà không có sẵn một cái thì có lẽ Tuân đã khó có thể sống sót được đến ngày hôm nay. Cậu thầm cảm ơn vận may của mình vì đã phát huy đúng lúc, kịp thời.
Tuân đặt chân xuống giường. Sàn tàu bằng kim loại khiến hơi lạnh nhanh chóng đột kích vào từng giác quan. Cậu bất giác rụt chân lại, rồi mới dồn sức đứng dậy, loạng choạng bước đi. Trọng lực trên tàu nhẹ hơn ở dưới mặt đất khiến cậu cảm thấy hơi mất thăng bằng một tẹo. Cậu phải lấy tay vịn vào các thiết bị xung quanh thì mới có thể dễ dàng tiến về phía trước.
Ngay khi đến nơi, Tuân nhanh chóng vớ lấy một quả cầu thời trang rỗng và ấn thẳng vào giữa ngực mình. Bộ đồ bệnh nhân liền bị hút vào bên trong, và cậu tiện tay ném nó vào lồng giặt trước khi ngắm kỹ cơ thể trần trụi của mình trước gương. Mọi thứ giống hệt với những gì cậu suy đoán. Toàn bộ vết thương mới trên người đều đã lành lặn trở lại, chỉ có duy nhất vết sẹo cũ trên ngực trái là vẫn nằm im ở đó không hề bị mờ phai.
Tuân thử cắn thật mạnh vào cánh tay khiến nó bật máu và để lại một vết lõm sâu của hai hàm răng. Thế nhưng, chỉ vài giây sau, vết thương bắt đầu khép miệng và làn da cũng dần phục hồi trở lại như cũ. Cơn đau nhanh chóng biến mất, chỉ còn râm ran một vài cảm giác ngứa ngáy do vừa mới mọc da non mà thành.
“Vậy ra đợt thí nghiệm cuối cùng mà họ nói đến chính là cấy những con nanobot này vào cơ thể mình. Chúng hoạt động giống như một liều thuốc tiên vậy.” Tuân nhíu mày, nghĩ thầm.