"NGƯỜI NHÌN THẤY"

Ảnh đại diện
Cao Phong Tác giả mới

Có những vật thể… không nên thức tỉnh.

Ông Minh hiểu điều đó rõ hơn bất kỳ ai.

Bốn mươi năm trước, khi ông mang chiếc la bàn đồng cổ ra khỏi một ngôi miếu đổ nát ở vùng núi Tây Bắc, một cụ già trong bản đã nói với ông bằng giọng rất thấp:

“Thứ này không tìm đường. Nó tìm người.”

Ông đã không tin.

Cho đến đêm qua.

Đêm mười lăm tháng ba.

Chiếc la bàn rung.

Không phải rung vì gió lùa qua khe cửa sổ. Không phải rung vì tiếng xe tải chạy ngang khu tập thể cũ.

Mà là một dao động rất nhỏ, phát ra từ sâu bên trong lớp kim loại đã gỉ sét — yếu đến mức gần như không tồn tại.

Nhưng ông Minh nhận ra ngay.

Vì ông đã chờ dao động ấy suốt bốn mươi năm.

Căn phòng làm việc nhỏ hẹp chìm trong ánh đèn vàng cũ kỹ. Những chồng sách cổ cao quá đầu người nghiêng ngả như những bức tường sắp đổ. Không khí đặc quánh mùi giấy mục và bụi thời gian.

Ông ngồi bất động trước chiếc bàn gỗ.

Ánh mắt dán chặt vào la bàn.

Kim đồng cong — vốn đã kẹt cứng ở một vị trí suốt hàng chục năm — đang run rất khẽ.

Run theo nhịp.

Chậm.

Sâu.

Giống như một trái tim già nua vừa bắt đầu đập lại sau thời gian dài ngủ quên.

Ông không dám chạm vào ngay.

Bởi ký ức của một đêm mùa đông xa xưa vẫn còn nguyên vẹn.

Đêm chiếc la bàn rung lần đầu tiên.

Đêm người bạn đồng hành duy nhất của ông đứng bên cạnh bỗng khựng lại giữa câu nói — rồi tan biến.

Không có tiếng kêu. Không có vết thương. Không có dấu vết nào.

Chỉ là… ngừng tồn tại.

Kể từ hôm ấy, ông thề sẽ không bao giờ kích hoạt chiếc la bàn nữa.

Nhưng lần này…

Nó tự thức dậy.

Kim la bàn xoay rất chậm, như phải kéo theo sức nặng vô hình của thời gian.

Nó không chỉ về Bắc.

Không chỉ về Nam.

Mà lệch sang một hướng lạ — chéo giữa Tây và Bắc.

Ông Minh nhìn chằm chằm vào nó.

Tim đập dồn dập.

Không phải vì phương hướng.

Mà vì ông biết chiếc la bàn này chưa bao giờ đo địa lý.

Nó đo mật độ của một thứ cổ xưa hơn cả trời đất.

Một thứ từng tồn tại trước khi thế giới này có tên.

Những ghi chép rời rạc mà ông thu thập cả đời chỉ gọi nó bằng một cái tên:

Tổ Khí.

Nhưng dao động lần này… quá yếu.

Yếu đến mức nếu không phải chiếc la bàn được rèn từ kim loại Khai Thiên, nó đã không thể cảm nhận được.

Ông Minh hiểu rõ nguyên nhân.

Trái Đất là một vùng năng lượng thấp — một nơi gần như bị lãng quên trên bản đồ tồn tại. Ở đây, mọi tín hiệu nhận thức đều bị suy hao đến mức gần như bằng không.

Vì vậy, nếu có thứ gì vừa thức tỉnh…

Nó vẫn đang bị che khuất khỏi ánh nhìn của những thực thể cao hơn.

Ít nhất — trong lúc này.

Ông đứng dậy, bước ra ban công.

Đêm Hà Nội ẩm lạnh. Ánh đèn vàng loang loáng trên mặt đường ướt. Không khí nặng như đang nén lại.

Ông nhìn theo hướng kim la bàn chỉ.

Không phải một địa điểm cụ thể.

Mà là một tâm điểm.

Một sinh mệnh.

Ông quay trở lại bàn làm việc, kéo ra một cuốn sổ da cũ. Bìa sổ trơn, chỉ có một ký hiệu mờ như vết xước — một đường cong đơn giản với một dấu chấm nhỏ.

Ông lật đến trang giữa.

Dòng chữ viết tay cũ kỹ hiện ra:

“Khi La Bàn Cổ Nguyên rung lần nữa, Dấu Ấn Khai Thiên đã xuất hiện. Người mang dấu không tự biết. Nhưng những vật từng sinh ra từ thuở Khởi Nguyên… sẽ biết.”

Bàn tay ông run lên.

Bốn mươi năm.

Ông đã dành cả đời để lần theo những câu chữ rời rạc ấy.

Và giờ đây, chúng không còn là huyền thoại.

Ông mở ngăn tủ, lấy ra một mảnh đá bọc trong lớp lụa xám.

Mảnh đá nhỏ bằng lòng bàn tay, màu xám xanh, bề mặt nhẵn như nước. Trong suốt bốn mươi năm qua, nó chưa từng có bất kỳ phản ứng nào.

Chỉ là một hòn đá vô tri.

Cho đến đêm qua.

Khi ông đặt nó cạnh chiếc la bàn.

Kim đồng rung mạnh hơn.

Những ký hiệu cổ khắc trên mặt đĩa sáng lên mờ mờ như tàn lửa sắp tắt.

Bên trong mảnh đá, những vệt sáng cực nhạt bắt đầu chuyển động.

Chậm.

Đều.

Như hơi thở.

Ông Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè lên ý thức mình — không phải sức nặng vật lý, mà giống như có thứ gì đó rất cổ xưa vừa mở mắt trong không gian.

Ông hiểu rõ điều này.

Hai di vật không phát năng lượng.

Chúng không sống.

Chúng chỉ mang ký ức.

Và giờ đây, chúng đang phản ứng với một nhận thức nào đó vừa đạt đến ngưỡng cộng hưởng.

Chúng đang… tìm kiếm.

Một cảm giác ấm áp rất nhẹ thoáng qua tâm trí ông.

Không phải hình ảnh rõ ràng.

Chỉ là một dư âm.

Một nỗi buồn cổ xưa đến mức không thuộc về bất kỳ con người nào.

Một cảm giác như thế giới từng mất đi điều gì đó vĩnh viễn.

Ông Minh thở dốc.

Ông cúi đầu, ghi nhanh vào sổ:

Ngày mười sáu tháng ba. La Bàn Cổ Nguyên đã thức tỉnh. Mảnh đá Khắc Không cộng hưởng cùng tần số.

Người mang dấu… đã xuất hiện.

Ông dừng bút.

Ánh mắt nhìn ra cửa sổ.

Ở đâu đó trong thành phố này, có một đứa trẻ vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ mà chính nó cũng không hiểu.

Nhưng ông Minh còn biết một điều khác.

Khi những di vật Khai Thiên bắt đầu nhận ra…

Những tàn dư cổ xưa bị mắc kẹt trong thế giới này cũng sẽ tỉnh giấc.

Kim la bàn rung nhanh hơn.

Ngoài ban công, không khí đột ngột méo nhẹ.

Ánh đèn đường chớp tắt.

Âm thanh đêm khuya như bị bóp nghẹt trong một lớp màn vô hình.

Một vệt tối mỏng như vết nứt lướt qua mái nhà.

Nó không có hình dạng ổn định. Không có khối lượng. Chỉ là một ý niệm chưa hoàn chỉnh — một tàn dư nhận thức ngủ quên từ thời xa xưa vừa bị đánh thức.

Nơi nó đi qua, không gian rung lên rất nhẹ, như mặt nước bị chạm khẽ.

Hướng di chuyển của nó trùng khớp hoàn toàn với hướng kim la bàn đang chỉ.

Ông Minh nhắm mắt.

Giọng khàn đặc:

“Cuối cùng… các tàn dư cũng bắt đầu tỉnh dậy.”

Còn lại: 5
0%